Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2008

Top 5 máy in ảnh xách tay

Tự sắm máy in ảnh đang trở thành trào lưu khi mà máy ảnh và điện thoại tích hợp máy ảnh ngày càng phổ biến. 5 sản phẩm dưới đây được đánh giá cao không chỉ ở kiểu dáng gọn nhẹ, chất lượng ảnh tốt, mà còn cả về nguồn pin, màn hình LCD, cổng USB và đầu đọc thẻ nhớ.


Những người mê du lịch ham thích chụp ảnh không những chỉ thích ngắm nhìn các bức ảnh trong album ảo mà còn muốn in chúng ra bất cứ khi nào họ thích. Những máy in ảnh xách tay chính là lựa chọn thích hợp của họ thay vì phải ghi nhớ một kiosk ảnh gần nhất.


Những máy in ảnh xách tay lọt vào top 5 không chỉ đến với hai tiêu chí hàng đầu là tính cơ động và chất lượng ảnh. Một số mẫu còn được tích hợp ổ đĩa cứng để lưu ảnh trong khi số khác có khe cắm thẻ nhớ. Đặc biệt, bạn nên chú ý tới phương án dùng pin, hỗ trợ việc dùng nguồn điện lưới AC. Vì đơn giản là bạn tìm đâu ra nguồn điện lưới nếu đang đi trên núi hoặc giữa một khu rừng rậm?


1. Canon Selphy CP730











CP730 hơn người em song sinh bởi có màn hình LCD 2" lớn hơn và phương án pin dự trữ.

Việc in ảnh khi di chuyển không phải là mới. Điều nhiều người dùng quan tâm là chiếc máy in ảnh xách tay đó có hỗ trợ nguồn pin dự trữ thay vì dây cắm điện AC hay không.


Gần đây, Canon đã thêm CP730 và CP720 vào dòng máy in ảnh Selphy của hãng. Hai anh em sinh đôi này trông khá giống nhau. Khác biệt lớn nhất giữa chúng là CP730 hỗ trợ màn hình màu LCD lớn hơn và thêm lựa chọn trang bị pin dự trữ.


Giá tham khảo: 199 USD


2. Epson PictureMate PM250











Trông PM250 như chiếc "cặp lồng cơm".

Chiếc máy in Epson này trông đơn giản như chiếc "cặp lồng cơm", nhưng khi mở nắp và khay giấy ra, nó lập tức trở thành một máy in ảnh xách tay "như ai". Những gì làm PictureMate nổi bật chính là lựa chọn dùng pin để in ảnh thoải mái không màng đến dây nguồn.



-------'Nỗi buồn chiến tranh' được Mỹ mua bản quyền dựng phim---------


Sau 10 năm qua lại giữa Mỹ và VN, cuối cùng đạo diễn Nicolas Simon cũng nhận được cái gật đầu của nhà văn Bảo Ninh và giấy phép của Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch VN cho kịch bản phim "Nỗi buồn chiến tranh". Dự kiến, kế hoạch triển khai bộ phim sẽ diễn ra vào đầu tháng 8.


Đây là cơ hội lên màn bạc đến gần nhất với Nỗi buồn chiến tranh - cuốn tiểu thuyết đoạt giải thưởng Hội Nhà văn năm 1991 và được dịch, xuất bản tại rất nhiều quốc gia trên thế giới - dù trước đây, tác phẩm đã lọt vào tầm ngắm của các đạo diễn trong nước như Hải Ninh, Khánh Dư. Vấp phải nhiều trở ngại khác nhau, các nhà làm phim trong nước đành bỏ dở dự án chuyển thể cuốn sách thành phim. Hơn 15 năm sau khi xuất bản, Nỗi buồn chiến tranh vẫn chưa được điện ảnh khai thác, dù tác phẩm được đánh giá là một trong những tiểu thuyết đương đại hay nhất, một sự tái hiện xuất sắc về cuộc chiến tranh Việt - Mỹ diễn ra cách đây gần nửa thế kỷ.











Bản tiếng Anh cuốn Nỗi buồn chiến tranh.
Bản tiếng Anh cuốn sách Nỗi buồn chiến tranh.

Hiện tại, kịch bản phim, do nhà biên kịch Peter Himmelstein chuyển thể, đã được Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch Việt Nam duyệt và cấp phép. Nếu không có gì thay đổi, quá trình casting và bấm máy bộ phim sẽ diễn ra trong thời gian tới. Tuy nhiên, khi được hỏi về dự án này, bà Nguyễn Thị Hồng Ngát - nguyên Cục phó Cục Điện ảnh, Giám đốc Hãng phim Hội Điện ảnh VN - vẫn rất thận trọng: "Đầu tháng 8, giám đốc sản xuất và đạo diễn phía Mỹ sẽ sang Việt Nam bàn bạc cụ thể về các kế hoạch. Đến lúc đó, mọi việc mới rõ ràng. Lúc này, tôi chưa thể tiết lộ gì nhiều".



---------Mánh buôn quần áo Trung Quốc------------


Không phải đến khi VN có quyết định giảm thuế nhập khẩu, quần áo made in China mới làm mưa làm gió trên thị trường thời trang. Có rất nhiều nẻo đường để các thương gia và cả khách hàng nhỏ lẻ rinh hàng về nước.


Phần lớn hàng Trung Quốc bán trên thị trường có xuất xứ từ Quảng Châu và đang được tiêu thụ mạnh. Để đánh hàng về, nhiều người chọn cách "mục sở thị", sang tận nơi chọn, mua hàng. Tìm được đúng nhà cung cấp, để có giá mềm nhất, hàng "hot" nhất là những gì nhà buôn mong muốn.


Giới kinh doanh mặt hàng này thường lấy hàng theo đường cửa khẩu Hữu Nghị. Đến đó, làm thủ tục thông hành sang Nam Ninh rồi vào Quảng Châu hoặc mua tour Hà Nội - Nam Ninh - Quảng Châu nếu đi lần đầu.


"Buôn có bạn, bán có phường", được các chủ hàng cho là thích hợp, vì như thế họ sẽ học được nhiều "mánh", biết được nhiều mối, lại câu kết được với nhau để vận chuyển hàng nhanh nhất.


Một thương nhân trên phố Trương Quán Siêu (Hà Nội) cho biết, ở Trung Quốc khi mua đồ bên ngoài hoặc trong chợ sẽ bị nói thách rất nhiều, đôi khi gấp 10 lần giá chính thức. Tuy nhiên, trong siêu thị và trong các shop lớn thì chủ hàng thường không nói thách nên không cần phải trả giá.


Chị này cho hay, khi qua bên đó tốt nhất chỉ nên mua hàng hiệu nổi tiếng trên thế giới như D&G, Levis, Banana... vì giá mềm hơn ở VN. Còn những đồ thông thường nếu thích thì mới mua. "Hơn nữa, khi về VN trên các chuyến bay từ Trung Quốc, hải quan VN kiểm tra rất kỹ hành lý, do vậy đừng mua nhiều đồ linh tinh quá kẻo mất thêm tiền thuế nhập khẩu nữa thì rất mệt", chị nói.


Đi bằng đường bộ, từ Hà Nội, khách có thể đi theo một trong hai ngả để đến Trung Quốc, đó là đi qua Móng Cái, đến Nam Ninh hoặc qua Lạng Sơn, đến Hữu Nghị Quan rồi sang Nam Ninh, bằng xe lửa và cả xe bus.











Áo sơ mi nhập từTrung Quốc, giá 58 nhân dân tệ. Ảnh: paipai
Áo sơ mi nhập từTrung Quốc, giá 58 nhân dân tệ, tương đương gần 144.000 đồng, chưa tính phí. Ảnh: paipai

Một cách đặt hàng tiết kiệm thời gian, công sức và đang rất "thịnh" với giới trẻ là qua các trang web quảng cáo của Trung Quốc như taobao.com, paipai.com, lelefushi.com...Ai không thành thạo tiếng Trung thì qua các trang web này chọn hàng, rồi qua các đối tượng trung gian để đặt cọc tiền và tiến hành các hợp đồng giao nhận. Nhiều người làm ăn phát đạt nhờ phát triển dịch vụ đặt hàng qua mạng này. Giới sành mặc thường tìm được nhiều hàng "hot" nhất tại đây.


Tuy nhiên, giá mỗi chiếc áo hoặc quần được cộng thêm cả phí vận chuyển, thuế từ nước ngoài về, chưa kể tiền công cho mỗi món đồ từ 15.000-25.000 đồng tùy theo kích thước và số lượng. Chính vì thế, giá đến tay khách hàng đã bị đội lên ít nhất 15-20%. Với số tiền đặt cọc tối thiểu 70%, khách hàng sẽ chuyển vào tài khoản của những người trung gian đứng ra đặt hàng cho họ. Bên cạnh tính tiện ích của dịch vụ, khách hàng tỏ ra lo ngại nếu muốn nhận đơn hàng lớn vì không thạo ngôn ngữ, lại chưa có một chế tài để các bên có trách nhiệm pháp lý với nhau.


Trong khi đó, tồn tại từ rất lâu, và là con đường mà dân buôn quần áo Trung Quốc chọn nhiều nhất là nhập lậu, trốn thuế mặc dù thuế suất nhập khẩu đã giảm đáng kể từ 1/1/2007, sau khi VN gia nhập WTO. Cụ thể, mặt hàng vải giảm từ 40% xuống còn 12%, sợi từ 20% xuống mức 5%, áo quần từ 50% còn 20%...



Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội phối hợp cùng công an quận Ba Đình bắt được thủ phạm lừa đảo nói trên. Người này khai là Nguyễn Huy Hoàng (31 tuổi), ở quận Hoàn Kiếm, Hà Nội là nhân viên kỹ thuật Công ty Cổ phần sản xuất phần mềm và tích hợp hệ thống Việt Nam.


Vài giờ trước đó, một người xưng là Hùng gọi điện đến Cửa hàng kinh doanh vàng bạc Kim Linh (phố Hàng Bạc, Hoàn Kiếm) hỏi thông tin về tỷ giá ngoại tệ, đồng thời yêu cầu cửa hàng cho người mang 100.000 USD đến số nhà 49 phố Hàng Bún để đổi tiền Việt Nam lấy USD. Tấm biển quảng cáo tại địa chỉ này ghi rõ Công ty cổ phần sản xuất phần mềm và tích hợp hệ thống Việt Nam.


Sau khi hai nhân viên Nguyễn Minh Sơn và Chu Mạnh Hùng mang số ngoại tệ đến địa chỉ trên, Hùng cho biết chỉ đủ tiền đổi 95.000 USD. Cầm được số tiền trên Hùng yêu cầu sang phòng ngoài để đếm. Ra đến ngoài, Hùng bất ngờ đóng sập cửa lại, nhốt hai nhân viên cửa hàng Kim Linh bên trong và trốn mất.


Qua điều tra truy xét, công an bắt được Hoàng và thu giữ 95.000 USD. Hoàng khai, 2 tuần trước đó, đã thuê nhà tại địa chỉ trên với giá 14 triệu đồng. Tại đây, Hoàng dựng lên một loạt hiện trường: máy chấm công, máy vi tính, điện thoại, ví, chùm chìa khóa, nhưng tất cả vật dụng trên đều đã hỏng. Trước đó, Hoàng từng thuê một cửa hàng trên phố Thụy Khuê để mở công ty.


Cơ quan công an đang điều tra đang tiếp tục mở rộng vụ việc.



------Bị khoả thân ở phi trường------











Phát hiện vũ khí nhờ máy quét nhìn xuyên quần áo.

Các nhà hoạt động vì tự do đã lên tiếng chỉ trích chương trình sử dụng máy quét X-quang nhìn xuyên qua quần áo của phi trường quốc tế Heathrow tại London (Anh). Họ cho rằng điều này không cần thiết và vi phạm tự do cá nhân. Quả là không mấy dễ chịu khi biết mình bỗng nhiên trở nên "trần như nhộng" trước một cái máy!


Đây là loại máy sử dụng phóng xạ ở mức thấp để phát hiện những đồ vật mà hành khách giấu trong áo quần, đồng thời cũng cho phép nhân viên an ninh nhìn thấy hình ảnh cơ thể hành khách với hai màu trắng-đen.


Theo Thanh Niên, giới chức phi trường cho biết trong chương trình thử nghiệm hiện nay, hành khách được hỏi ý kiến trước khi đi qua máy quét và 98% những người này đều đồng tình. Heathrow là một trong những phi trường đông đúc nhất thế giới, mỗi năm đón khoảng 64 triệu lượt hành khách.




( Theo www.vatgia.com)

Không có nhận xét nào: